[hr] -->

Thứ Bảy, 17 tháng 6, 2017

NHỚ HUẾ

Huế nhớ xa rồi ta nhớ Huế
Đêm tàn Bến Ngự thức tàn đêm
Gợn sóng Hương Giang chiều sóng gợn
Mềm môi cụng chén uống môi mềm
Quắt quay thương nhớ lòng quay quắt
Thề hẹn Vân Lâu lỗi hẹn thề
Biết ly Cố Đô sầu ly biệt
Khê sơn ngàn dậm nẽo sơn khê
HH_Blog

Thứ Hai, 12 tháng 6, 2017

NGUYỆT

Trăng rằm
Soi tỏ ngọn cây
Xuyên qua kẻ lá
Chỗ đầy chỗ vơi
Em nằm
Thiêm thiếp không lời
Nệm là cỏ dại,
Chăn là ánh sao
Giữa vườn
Thu trãi ngọt ngào
Ánh trăng ôm trọn
Ngọc ngà thân em ...
HH Blog_12/06/17


Thứ Sáu, 5 tháng 5, 2017

XỨ SỞ TRỒNG NHO

Đất nước ta có bờ biển trãi dài gần như suốt từ Bắc chí Nam, riêng Ninh Thuận có những bờ biển dài từ Cà Ná tới Ninh Chữ, Vĩnh Hy, Bình Tiên...cuộc sống của người dân vùng biển có lẻ cũng giống nhau, chủ yếu là đánh bắt hải sản và du lịch, ngoài ra còn tùy vùng, tùy đặc sản của từng địa phương mà người dân có thể khai thác để làm nguồn kinh tế cho mình.
Nhân một chuyến đi thăm bạn ở Ninh Thuận mình được biết thêm đôi điều về vùng đất Duyên Hải Nam Trung Bộ nầy.
Mình đến Tp Phan Rang vào một ngày chớm hè, cái nắng của vùng biển càng thêm gay gắt, đến đây mình mới thấm thía sự ví von " gió như PHAN, nắng như RANG " ! Phan Rang đầy nắng và gió đã trở thành một thương hiệu.
Buổi sáng ngày đầu tiên, mình đến tham quan tháp Chàm, đó là một hệ thống tháp Poklong Garai, địa điểm sinh hoạt tôn giáo tín ngưỡng lớn nhất của người Chăm. Quần thể Tháp Chàm nằm trọn trên ngọn đồi Trầu , cạnh quốc lộ 27A đi Đà Lạt, cách Tp Phan Rang 7km về phía Tây. Bạn phải tranh thủ đi thật sớm trước 9g khi nắng chưa gay gắt , nếu không bạn sẽ bị .... rang vì nắng !
Dưới chân Tháp là Bảo tàng văn hóa dân tộc Chăm, du khách có thể tìm hiểu phong tục, tập quán của người Chăm nơi đây .


Cổng chính lên Tháp với kiến trúc mái vòm độc đáo, đây là cụm tháp được xây dựng từ thế kỹ XIII để thờ vị vua Chăm trị vì xứ Panduranga (Ninh Thuận ngày nay), ông có tên là PôKlông Gara (1151 - 1205 ) _ theo nguồn tư liệu Internet .

Là công trình kiến trúc tâm linh tôn giáo cổ xưa nhất của người Chăm, Tháp được xây dựng bằng gạch Chăm, một loại gạch xây không cần đến xi măng, khi thấm nước áp sát vào nhau để một thời gian sẽ tự kết dính, đến giờ loại gạch nầy vẫn là một điếu huyền bí của người Chăm, bên cạnh đó có nhiều họa tiết vô cùng độc đáo mang nhiều ý nghĩa tượng hình khác nhau, du khách có thể tìm tới tham quan chụp hình với nhiều trải nghiệm thú vị khác (theo nguồn Internet )













 

Khi nắng đã lên cao thì những vườn nho là nơi trú ẩn lý tưởng nhất ! Ninh Thuận là xứ nho, ngoài thu nhập từ đánh bắt hải sản thì Nho là nguồn thu nhập khá lớn cho người dân ở đây. Những vườn nho bạt ngàn trĩu quả ngay tại thành phố, bạn có thể thưởng thức hương vị tuyệt vời của xứ nho Ninh Thuận, các chủ vườn nho rất mến khách nên bạn có thể chụp hình thoải mái mà không phải tốn phí

 Vườn nho trĩu quả, đang mùa chín

Những nhà vườn trồng nho thường nuôi dê kèm theo, thức ăn của dê chính là những lá nho và dê cho phân bón dây nho rất tốt

Ninh Thuận cũng có nhiều ngôi Chùa nổi tiếng như :

 




Muối củng góp phần vào nguồn thu nhập của người dân xứ Biển, Những ruộng muối trắng phao nằm phơi mình dưới nắng căng mình chờ người dân đến mang về, tuy thu nhập không cao nhưng ít vốn, chủ yếu là dùng sức lao động và suốt ngày phải "bán mặt cho Đất, bán lưng cho Trời" mới có được sản phẩm mang về ...
Buổi chiều nắng dịu dàng hơn, Biển trông thanh bình đến lạ ! người đi Biển hàng năm thường phải cúng để tạ ơn Biển đã giúp họ có những chuyến ra khơi may mắn, họ cúng và cùng quây quầng bên nhau trên bãi Biển, trông thật vui và thư thái .

Đêm trên bãi Biển thật thú vị, và cũng thật cảm động với cuộc mưu sinh của người dân vùng Biển !

Đây là chiếc vỏ lãi được trang bị thật đơn sơ nhưng cần thiết cho một chuyến ra khơi : nước uống, một ít thức ăn, và bộ đèn sạc, dụng cụ câu tôm ...

 Đây là bộ đèn sạc tự chế 







 Dụng cụ câu tôm cũng tự chế , là những hòn đá được đục những lổ nhỏ vừa đủ cho tôm con chui vào, được kết lại thành chùm như mạng lưới rồi thả xuống ngoài khơi, đến khuya ngư dân ra kéo lên... sản phẩm thu được là những chú tôm con bé xíu bằng đầu đủa chui vào trong lổ trú ẩn. Đó là những chú tôm giống quý, ngư dân cho biết, hôm nào may mắn lắm thì bắt được tôm sao (giống tôm quý hiếm), chỉ cần 2 con tôm sao trong đêm là đủ no vì giá mỗi con tôm sao khoảng 300 ngàn đồng !

 Người ngư dân nầy bắt đầu ra khơi, lúc nầy là khoảng 6 giờ chiều, biển đang yên, gió lặng...


Trên đường ra khơi, họ dùng mái chèo ... chiếc vỏ lải từ từ đưa họ ra xa bờ, trời càng tối, biển càng xanh thẩm ....
... rồi từ từ mất hút trong bóng đêm, chỉ còn lấp ló ánh đèn trong trời nước bao la !...
" Đi một đang học một sàng khôn ! " , có đi thực tế mới biết và tin rằng cuộc sống của người dân ở đâu đó còn vất vã, khó khăn rất nhiều trong cuộc mưu sinh, có trãi qua mới biết quý và trân trọng đồng tiền... bởi để tìm ra đồng tiền phải đánh đổi bao nhiêu mồ hôi, sức lực và đôi khi có cả đánh đổi mạng sống của mình ! 
          Những người " ngồi trên, ăn trước " họ vô tình không biết hay cố tình thờ ơ, bàng quang ... để mua vui trong những cuộc RỬA TIỀN !

Thứ Ba, 2 tháng 5, 2017

TỰ NHỦ

Ngày hãy luôn bình yên
Đêm say giấc cô miên
Bận lòng chi hư ảo
Để con tim khờ khạo
Đao đáo một bóng hình
Anh, giờ đã lặng thinh
Bên kia bờ mong đợi
Mênh mong xa vời vợi
Thì thôi ....
Hẹn nhau kiếp lai sinh !
Giờ đây ....
Hãy giữ tâm thanh tịnh
Cuộc sống sẽ yên bình
Nhớ thương xin khép lại ....
HH Blog


Chủ Nhật, 30 tháng 4, 2017

MAI ANH ĐI

Mai anh đi mưa buồn giăng lối nhỏ
Đường dù xa có lắm nẻo gập ghềnh
Hãy vững lòng và mạnh bước đi lên
Đừng nản chí khi tóc còn xanh sức trẻ

Mai anh đi bỏ sau lưng thành phố
Bệnh viện buồn ghế đá những hàng cây
Hoa dạ hương sắc trắng vẫn còn đây
Không có anh tặng, em buồn đứng ngắm

Mai anh đi trả lại em khoảng trống
Trả lại em những ý nghĩ hồn nhiên
Để trong em đừng vướn bận ưu phiền
Vui đêm trực với những dòng bệnh án...

Mai anh đi, em chân thành cầu chúc
Vui khỏe nhiều dù cuộc sống gian lao
Khổ bây giờ là hạnh phúc ngày sau
Vùng kỹ niệm sẽ lui vào quá khứ !
Hoàng Hạc_hoài niệm

Thứ Bảy, 22 tháng 4, 2017

ĐÔI KHI

Đôi khi chợt nhớ cố nhân
Run tay nét bút gieo vần ý thơ
Đôi khi chợt thấy dại khờ
Tình bay theo gió ngẩn ngơ đứng nhìn...

Đôi khi lòng nhủ lặng thinh
Như cơn gió thoảng vô tình lướt qua
Đôi khi chợt thấy sót xa
Tóc pha màu muối, bôn ba đã nhiều !...

Đôi khi chợt thấy liu xiu
Mình đi với bóng hắt hiu giọt sầu
Đôi khi muốn bước qua cầu
Ngại cầu gãy nhịp....tìm đâu nẽo về !
HH Blog

Chủ Nhật, 10 tháng 7, 2016

CHUYỆN BÂY GIỜ MỚI KỂ

              Năm 1953 của thế kỷ trước có một người thanh niên 21 tuổi, là công nhân của nhà máy chai Hải Phòng, trên đường đi làm đã bị quân Pháp bắt đưa lên xe, Người ấy chỉ kịp gọi tên người em gái (đi phía sau) , cô em vội vàng mua ổ bánh mì quăng vội lên xe cho anh ... Chiếc xe định mệnh đã chia cắt tình ruột thịt từ đó, ... Đất nước chia đôi bờ Nam-Bắc, họ không gặp nhau và khg biết tin nhau trong suốt 63 năm dài ....Ôi chiến tranh !
               Tại trường quay VTV 232/14 Võ Thị Sáu Tp HCM, gia đình tôi hơn 10 người, đúng 18g30 ngày 02/7, BTC đã đưa chúng tôi vào một phòng riêng, nơi đây có thêm 3 gia đình nữa, cùng ngồi chờ . Chúng tôi, mà có lẻ tất cả những người có mặt nơi đây đều rất hồi hợp chờ đợi, bởi vì tối nay chúng tôi-mọi người sẽ được gặp người thân yêu của mình sau mấy chục năm ly tán không biết tin nhau nhờ chương trình NHƯ CHƯA HỀ CÓ CUỘC CHIA LY ! Cách đây 2 năm gia đình tôi được BTC của chương trình liên lạc qua điện thoại, họ đang tìm hiểu về quá khứ của gia đình tôi, chúng tôi hiểu là có ai đó đang nhờ chương trình tìm người thân ... Ngày ấy chúng tôi mừng vui và đầy hy vọng bởi vì gia đình tôi cũng đã từng đi tìm lại cội nguồn của mình từ Nam Định, Thái Bình, Hải Phòng ... nhưng mãi vẫn khg ra manh mối, biết đâu họ chính là người mà chúng tôi đang cần tìm ! 
                 Đúng 20g, gia đình tôi được BTC mời ra sảnh trước cửa phòng quay để xem chương trình trực tiếp trên màng hình tivi. Bên trong và bên ngoài, chỉ cách một bức vách, tất cả đều im lặng, hồi hợp dõi theo. Sau những lời giới thiệu của người dẫn chương trình, trường hợp gia đình tôi được quay đầu tiên với lời giới thiệu "Tìm anh trai NTQ "  ... và kìa ... tim tôi như ngừng đập khi trên màng hình Cô Nga (đó chính là em gái - người đưa bánh mì cho bố chồng tôi cách đây 63 năm !) đưa tấm ảnh chụp cả gia đình anh em nhà chồng tôi năm 1953, tấm hình nầy và nhiều tấm hình khác của các cô, chú ngoài Bắc đã được cha mẹ chồng tôi cất giữ kỹ như báu vật suốt mấy mươi năm qua, đây cũng là tấm hình mà tôi đã họa to lên mang đi ra Thái Bình để tìm quê chồng cách đây 3 năm !...
                  Cuộc tương phùng thật đặc biệt, cười ra nước mắt, mừng mừng tủi tủi !... Thương các cô, chú tuổi cao, thuộc hàng U 80 rồi giờ mới tìm được anh trai thì anh-chị đã ra người thiên cổ ... trong vòng tay của các cô , chú giờ là những đứa cháu mồ côi, nhưng rất ấm lòng vì "mất Cha còn Chú" , từ nay các con của tôi đã biết được cội nguồn, quê Cha đất Tổ ... Tôi thấy chồng tôi đang cười, gương mặt rạng rỡ đầy mãn nguyện, và tôi thắp néng nhang cho anh mà thấy mũi mình cay, mắt nhòe đi ....
Còn 2 ngày nữa là gia đình tôi-các chị em chồng, các cháu và các con tôi sẽ cùng nhau ra Bắc về thăm quê Nội, thăm mộ và thắp hương cho Ông-Bà ....Là người ai cũng có nguồn cội, và khg gì hạnh phúc bằng khi đã tìm được cội nguồn !
                    Cảm ơn chương trình NHƯ CHƯA HỀ CÓ CUỘC CHIA LY đã làm một điều diệu kỳ, đã biến giấc mơ của bao người thành sự thật, không biết nói gì hơn ngoài 2 tiếng TRI ÂN !






Thứ Ba, 14 tháng 6, 2016

TÂM SỰ ĐÊM MƯA

       Tháng sáu Trời mưa ! những hạt mưa ghé vào con phố nhỏ vùng ngoại ô xoa dịu đi cái nắng hè oi ả ... mưa rửa sạch bụi đường, mưa đánh thức hàng cây héo rũ bên đường tươi tắn lên ... mọi thứ dường như tươi mát, hả hê ... Rồi sau tất cả, ta lắng nghe từ sâu trong đáy tim ta, mưa cũng gợi về bao nổi đau, bao yêu thương ... của quá khứ, hiện tại ... mưa càng xóa sạch bụi đường thì mưa càng làm tăng thêm nổi lòng bi ai trong tim ta ...
        Đêm nay lại mưa, những giọt mưa rỉ rả trong đêm... ta cuộn mình trong chăn, cảm giác hơi ấm nồng từ vòng tay của Mẹ, ta như chú mèo con nằm gọn trong lòng Mẹ . Ngày ấy ta vô tư ngây thơ nên cứ ước ngày nào Trời cũng mưa để Mẹ không ra đồng, Mẹ ở nhà thì có vô số niềm vui ... Rồi thời gian cứ dần trôi, sự lớn dần của ta tỷ lệ thuận với khoảng cách vòng tay của Mẹ, ta như chú chim đủ lông xãi cánh tung bay trong bầu trời rộng lớn, quên cả ngoái nhìn bóng Mẹ phía sau ! Khi đã làm Mẹ, ta chợt thấy thương Mẹ, nhớ Mẹ nhưng rồi cũng chỉ thoáng qua bởi cuộc sống ta còn bao nhiêu thứ phải lo toan cho mái ấm gia đình nhỏ của mình - đó có phải là một sự ích kỷ ? Cuộc sống luôn là một dòng chảy, hối hả, ngược xuôi ... và ta đã rơi vào vòng xoáy đó ! cho đến một ngày ta sót xa khi nhìn thấy lưng Mẹ đã còng, tóc phủ màu mây ... Những ngày Mẹ trên giường bệnh, hơi thở mệt nhọc, 91 tuổi, Mẹ như ngọn đèn trước gió, lúc nầy ta chỉ muốn thời gian quay trở lại, ta không còn muốn gì nữa cả ngoài Mẹ, làm sao để giữ được Mẹ bên ta ? nổi lòng uất nghẹn, ta không thể thốt nên lời ! tất cả đã muộn ! ta như rơi giữa không trung vô trọng lực, Mẹ đã ra đi vĩnh viễn ! đau thướng ! không gì bù đắp được ! ...

               Và đêm nay ...    
                                       
Tia chớp như xé rách đêm trường
Bởi cơn mưa rào đêm vào Hạ
Như từng giọt lệ rơi lả chả
Xả lòng ngập lụt nổi nhớ thương...

Mẹ ơi !... khàn giọng, tiếng rưng rưng....!

Chủ Nhật, 1 tháng 5, 2016

CHIỀU


Chiều, chợt nhìn mây trắng,
Lơ lững bay cuối trời,
Ước được làm làn gió,
Cùng mây bay khắp nơi .

Chiều, thấy lá vàng rơi,
Chao nghiêng miền vô định,
Ước được có phép màu, 
Mang cành liền với lá .

Chiều đang rơi vội vã,
Hoàng hôn phủ tịch liêu,
Ước thời gian ngưng đọng,
Giữ mãi ánh nắng chiều .

Chiều .... với bao nhiêu điều,
Theo ta cùng năm tháng,
Ước ao cũng đã nhiều,
Vẫn luôn là .... mơ ước !

Thứ Tư, 25 tháng 11, 2015

NGUYỆT


                     Trăng treo lơ lững ngọn cây,
Xuyên qua kẻ lá, bóng ai một mình,
Co ro đợi ánh bình minh,
Mấy mùa trăng khuyết ..... nặng tình ... đợi mong ! ...