[hr] -->

Thứ Ba, 14 tháng 6, 2016

TÂM SỰ ĐÊM MƯA

       Tháng sáu Trời mưa ! những hạt mưa ghé vào con phố nhỏ vùng ngoại ô xoa dịu đi cái nắng hè oi ả ... mưa rửa sạch bụi đường, mưa đánh thức hàng cây héo rũ bên đường tươi tắn lên ... mọi thứ dường như tươi mát, hả hê ... Rồi sau tất cả, ta lắng nghe từ sâu trong đáy tim ta, mưa cũng gợi về bao nổi đau, bao yêu thương ... của quá khứ, hiện tại ... mưa càng xóa sạch bụi đường thì mưa càng làm tăng thêm nổi lòng bi ai trong tim ta ...
        Đêm nay lại mưa, những giọt mưa rỉ rả trong đêm... ta cuộn mình trong chăn, cảm giác hơi ấm nồng từ vòng tay của Mẹ, ta như chú mèo con nằm gọn trong lòng Mẹ . Ngày ấy ta vô tư ngây thơ nên cứ ước ngày nào Trời cũng mưa để Mẹ không ra đồng, Mẹ ở nhà thì có vô số niềm vui ... Rồi thời gian cứ dần trôi, sự lớn dần của ta tỷ lệ thuận với khoảng cách vòng tay của Mẹ, ta như chú chim đủ lông xãi cánh tung bay trong bầu trời rộng lớn, quên cả ngoái nhìn bóng Mẹ phía sau ! Khi đã làm Mẹ, ta chợt thấy thương Mẹ, nhớ Mẹ nhưng rồi cũng chỉ thoáng qua bởi cuộc sống ta còn bao nhiêu thứ phải lo toan cho mái ấm gia đình nhỏ của mình - đó có phải là một sự ích kỷ ? Cuộc sống luôn là một dòng chảy, hối hả, ngược xuôi ... và ta đã rơi vào vòng xoáy đó ! cho đến một ngày ta sót xa khi nhìn thấy lưng Mẹ đã còng, tóc phủ màu mây ... Những ngày Mẹ trên giường bệnh, hơi thở mệt nhọc, 91 tuổi, Mẹ như ngọn đèn trước gió, lúc nầy ta chỉ muốn thời gian quay trở lại, ta không còn muốn gì nữa cả ngoài Mẹ, làm sao để giữ được Mẹ bên ta ? nổi lòng uất nghẹn, ta không thể thốt nên lời ! tất cả đã muộn ! ta như rơi giữa không trung vô trọng lực, Mẹ đã ra đi vĩnh viễn ! đau thướng ! không gì bù đắp được ! ...

               Và đêm nay ...    
                                       
Tia chớp như xé rách đêm trường
Bởi cơn mưa rào đêm vào Hạ
Như từng giọt lệ rơi lả chả
Xả lòng ngập lụt nổi nhớ thương...

Mẹ ơi !... khàn giọng, tiếng rưng rưng....!

4 nhận xét:

  1. Chia sẻ với em!
    Quy luật của cuộc sống mà em, ai cũng phải chết , anh và em cũng già rồi mà, mẹ ngoài 90 về nơi cực lạc đó cũng là phúc ấm tổ tiên rồi. Em cũng đã trọn nghĩa với đấng sinh thành.
    Tuy nhiên anh đọc bài viết này của em , anh xúc động. Mất đi mẹ ruột của mình là mất mát lớn kinh khủng, cho dù đó là quy luật gì đi nữa. Cho anh thắp nén tâm nhang kính dâng mẹ!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em khg ngăn được dòng lệ khi đọc lời chia sẻ của anh ! Rất cảm ơn anh ! Em đang cần lắm những lời chia sẻ ...

      Xóa
  2. Sao em không viết lốc
    Như giải tỏa nỗi buồn
    Mỗi khi em muốn khóc
    Thì vào với lốc luôn
    Có nhiều đêm trằn trọc
    Tìm lốc nói ngọn nguồn.

    Anh thăm em!

    Trả lờiXóa

Các bạn có thể coppy link hình và dán trực tiếp
vào ô comment mà không cần dùng thẻ .
(Cảm ơn QH đã hướng dẫn)